Polly po-cket
Mảnh ghép

Mảnh ghép

Tác giả: Sưu Tầm

Mảnh ghép

Em còn một tay, tôi cụt một chân, gặp nhau trong một buổi chiều ở khu chợ bán hoa. Em cười, tôi cũng đón nụ cười dịu dàng từ em - nụ cười của hai kẻ đồng cảnh ngộ.


***


Tôi thấy thương em, thương cô gái bé nhỏ đang bối rối gói hoa cho tôi. Mặc dù ông trời đã lấy đi của tôi một chân khi tôi vừa rời khỏi giảng đường đại học, nhưng tôi may mắn hơn em ở một tấm bằng loại ưu. Tôi được một công ty nước ngoài nhận vào làm trong lĩnh vực máy tính, việc di chuyển khó khăn cũng qua đi khi tôi tích góp được chút ít mua cho mình một chiếc ôtô. Tôi làm ngoài và chạy đi chạy lại bên công ty, vốn kiến thức về máy tính của tôi đủ để tôi giúp ba mẹ trong một số khoản tài chính...


Em còn một tay, tôi cụt một chân, gặp nhau trong một buổi chiều ở khu chợ bán hoa. Em cười, tôi cũng đón nụ cười dịu dàng từ em - nụ cười của hai kẻ đồng cảnh ngộ.


Mảnh ghép


Tôi mua một bó hoa tặng mẹ nhân  sinh nhật lần thứ năm tư. Tôi không nhớ đây là lần thứ mấy tôi ghé khu chợ này, nhưng đây là lần đầu tiên tôi mua hoa của cửa hàng em. Tôi ngồi trên ghế quan sát cách em gói hoa. Em dùng tay còn lại của mình để cắt tỉa những bông hoa, xếp chúng vào giỏ một cách chậm chạp. Những bông hoa tươi ngoan ngoãn trong tay em, rất khéo léo. Chốc chốc em lại quay sang nhìn tôi, tỏ vẻ ngại ngùng, có lẽ em sợ tôi đợi lâu. Tôi cố tình quay mặt sang chỗ khác mỗi khi em đưa ánh nhìn ngại ngùng sang phía tôi. Tôi không muốn giục em, cũng không muốn để em thấy mình là một người chậm chạp. Tôi mở lời để xóa tan không khí giữa hai chúng tôi:


- Em bán ở đây được bao lâu rồi, ai dạy cho em cách gói hoa cẩn thận và đẹp thế?


Em lại cười, nụ cười như hút hồn người đối diện:


- Em mới ra khu chợ này thôi anh ạ. Đợt trước em phải đi học, ra trường không xin được chỗ làm nên em ra chỗ này mở hàng bán hoa.


- Nhưng anh thấy... sao em không bán những thứ đã có sẵn như hàng tạp hoá chẳng hạn... Ý anh là bán hoa thì em phải cắt tỉa, phải bó, phải cắm...


- Thì nhiều người cũng nghĩ như anh, nhưng em muốn làm việc mình thích... Em muốn làm... đẹp cho đời mà.


Nói xong câu đó, em lại bẽn lẽn cười... Tôi thấy em sao mà quen, mà thân quá đỗi. Em nói tiếp như sợ nếu im lặng thì sự chậm chạp của em sẽ làm tôi sốt ruột:


- Ban đầu bố mẹ em cứ ái ngại không muốn cho em ra đây vì sợ em không hòa nhập được, lại sợ khách hàng nghĩ mua hoa của em sẽ mất nhiều thời gian cắt, tỉa, bó, cắm như anh nói. Nhưng em thích nên bố mẹ cũng chiều lòng. Hàng hoa của em không đông khách lắm... Khách đi thì đi hẳn, còn khách đến thì cũng đến thường xuyên. Nhưng ngày ngày được ngồi ở đây, tiếp xúc với mọi người, em vui lắm.


Tôi ngập ngừng :


 - Vậy... trước kia em học ngành gì?


- Em học múa. Bốn năm học ở trường dành cho người khuyết tật, em cũng có chút ít vốn liếng về môn này nhưng... thấy buồn là ở đâu người ta cũng ái ngại khi em đặt hồ sơ muốn tham gia đoàn nghệ thuật biểu diễn của họ. Chắc là những năm tháng miệt mài bây giờ thành công cốc anh ạ. Chỉ thấy thương bố mẹ, em chưa làm được gì giúp cho bố mẹ em cả.


Em nói, mắt nhìn xa xăm u buồn.


Tôi cũng ngại, quen biết em lần đầu nhưng có chút gì đó len lỏi trong tôi. Tôi thấy thương em, thương cô gái bé nhỏ đang bối rối gói hoa cho tôi. Mặc dù ông trời đã lấy đi của tôi một chân khi tôi vừa rời khỏi giảng đường đại học, nhưng tôi may mắn hơn em ở một tấm bằng loại ưu. Tôi được một công ty nước ngoài nhận vào làm trong lĩnh vực máy tính, việc di chuyển khó khăn cũng qua đi khi tôi tích góp được chút ít mua cho mình một chiếc ôtô. Tôi làm ngoài và chạy đi chạy lại bên công ty, vốn kiến thức về máy tính của tôi đủ để tôi giúp ba mẹ trong một số khoản tài chính.


Đang phân vân thì em bê giỏ hoa đến trước mặt tôi:


 - Hoa của anh đây, chúc anh một buổi tối vui vẻ nhé!


Tôi cầm giỏ hoa chào em rồi ra về, định ngỏ ý muốn giúp em một việc gì đó nhưng lại thôi, tôi về để kịp thời gian cho anh chị em trong nhà làm tiệc chúc mừng sinh nhật mẹ.


Từ hôm gặp em, công việc bận rộn cứ cuốn tôi đi. Nhưng thật lạ, cứ đến đêm, khi mọi người đã ngủ thì tôi lại thao thức nghĩ về em, nghĩ xem mình sẽ dùng cách gì để giúp đỡ em.


                        ***


Lần thứ hai tôi gặp em. Đó là dịp mùng tám tháng ba. Em biểu diễn trong một đoàn kịch mừng các chị em phụ nữ trong phường. Em múa trên nền nhạc của bài "Tự nguyện". Trong trang phục váy trắng, em nhịp nhàng uyển chuyển như một con bồ câu trắng. Đôi chân em xoay vòng theo điệu nhạc. Em rất nhập hồn với bài hát và chính tôi cũng vậy. Tôi thấy sống mũi cay cay khi ngồi phía dưới khán đài nhìn em biểu diễn. Hôm đó em đẹp, đẹp một cách kỳ lạ, đôi chân em kéo tôi vào không khí của đêm diễn. Em thực sự có tài, em đã làm cho khán phòng im lặng, rồi vỡ òa trong tiếng vỗ tay râm ran. Một số người đã không kìm được nước mắt khi bài biểu diễn của em vừa kết thúc.


Hôm đó cũng chỉ là tình cờ nên tôi không chuẩn bị cho mình một bó hoa tươi để tặng em. Tôi ngồi cùng mẹ dưới hàng ghế khán giả. Mẹ tôi vừa xoa mũi vừa khen: "Con bé con nhà ai mà khéo thế, sao ông trời cứ bất công vậy nhỉ?"


Tôi im lặng không nói gì. Tôi ra phía sau cánh gà tìm em nhưng hình như có ai đó đã đưa em về. Trời hẵng còn sớm nhưng tôi cũng không biết nhà em ở đâu để tìm đến.


Hôm sau tôi cố ghé qua khu chợ hoa để được gặp em. Cửa hàng có thêm một cô bé nữa phụ em. Thấy tôi, em có vẻ mừng. Em rụt rè:


 - Anh lại mua hoa tặng bạn gái à?


 Chợt nhận ra là hôm trước tôi không nói mình mua hoa cho ai, tôi gật gù:


 - Ừ, anh mua hoa tặng bạn gái. Em gói hộ anh bó hoa to to đẹp đẹp vào nhé!


Em có vẻ luống cuống hơn, chiếc kéo trong tay em bắt đầu phản chủ. Cô bé đứng cạnh ngơ ngác nhìn em:


- Ơ, hôm nay chị làm sao thế. Thôi, để em cắt cho không lại vương vào tay.


Tôi ngồi ở ghế tủm tỉm cười, lần thứ hai tôi thấy rõ sự bối rối ở em. Tôi tìm một mảnh giấy trong cặp viết vài lời và số điện thoại của mình vào đó đưa cho cô bé nọ. Đọc xong tờ giấy, cô bé cười tươi rói gật đầu cái rụp trong khi em cố tình tránh mặt tôi, em lúi cúi dọn chỗ gốc hoa vừa mới cắt ra. Lúc ra đến cửa em cũng không chào tôi một câu vui vẻ giống như lần đầu tiên tôi mua hoa của em. Lẽ nào em đang ghen? Tôi hí hửng mang bó hoa vào trong xe, cho xe chuyển bánh và hồi hộp chờ tin nhắn của cô bé bán hàng cùng em.


Tối hôm đó tôi đến nhà đứng đợi em dưới cổng. Ngôi nhà của em nhỏ xíu nằm lọt thỏm trong dãy phố dài. Hình như chẳng có ai ở nhà. Tôi khóa xe rồi chống nạng đứng dưới gốc xoan cạnh nhà đợi em. Chắc giờ này em và cô bé đang tất bật gói ghém những bông hoa cho khách.